Sống Vì Yêu, Chết Cũng Vì Yêu

Thu,25/03/2021
Lượt xem: 126

 

Lm. Phaolô Phạm Trọng Phương

Trong thực tế ai ai cũng ham sống sợ chết, phương chi là chết thay cho người khác lại là chuyện hiếm hoi. Tuy nhiên, chuyện khó có thể xảy ra theo cái nhìn người đời, thì lại được diễn tả nơi hình ảnh Giê-su Ki-tô, Ngôi Lời Thiên Chúa làm người. Hôm nay, toàn thể Giáo hội hoàn vũ bắt đầu bước vào Tuần Thánh, tuần mà mọi người chúng ta được mời gọi bước theo Đức Giê-su trong những giờ cuối cùng ngang qua cuộc thương khó và sự chết trên thập giá của Ngài.

Thiên Chúa là Tình Yêu đã sáng tạo con người từ hư vô trở nên mà có và trở nên giống hình ảnh của Thiên Chúa. Người luôn mong muốn con người được sống và hạnh phúc. Qua mọi thời, tình yêu đó được diễn tả ngang qua các ngôn sứ, các thủ lãnh, các vua chúa để dẫn dắt dân đi đúng đường ngay nẻo chính. Dân sai lạc thì Người lại đến qua trung gian để nhắc nhở và răn dạy. Thế nhưng mà thay vì biết ơn và sống trung thành, thì con người lại vô tình bội nghĩa và bất trung lần này lượt khác với Thiên Chúa, là Đấng luôn trung tín và yêu thương.

Vì Thiên Chúa là Tình Yêu nên Người không mệt mỏi để tha thứ cho con người. Vì yêu nên sẵn sàng trao ban và hy sinh cho người mình yêu, thậm chí “Thiên Chúa yêu thương thế gian đến nỗi ban Con Một mình để ai tin vào Ngài có sự sống đời đời (Ga 3,16)”. Con Một của Thiên Chúa là Đức Giê-su Ki-tô, Ngôi Lời nhập thể. Ngài đã đáp lời xin vâng Chúa Cha để chấp nhận mang thân phận con người ‘bởi phép Đức Chúa Thánh Thần mà Người xuống thai, sinh bởi Bà Maria đồng trinh’ và giống con người mọi đàng ngoại trừ tội lỗi. (x. Dt 4,15). Ngài là Thiên Chúa thật và là con người thật. Ngài đã sống ẩn dật suốt 30 năm tại làng Nazaret trong gia đình Thánh Gia. Sau đó, Đức Giê-su bắt đầu công khai rao giảng Nước Trời cho tất cả mọi người ở mọi nơi mọi lúc. Ngài là hiện thân của Lòng Thương xót của Thiên Chúa ở với nhân loại tội lỗi. Thiên Chúa vô hình được tỏ lộ rõ ràng nơi Đức Giê-su Ki-tô hữu hình. Lời giảng đầy uy quyền (x.Mc 1,2) đã thốt ra từ môi miệng của Ngài để khích lệ, kêu gọi, khuyên răn, ngăm đe kẻ có tội; chăm sóc và an ủi kẻ bệnh tật; rao giảng và giải thích Lời Thiên Chúa cho muôn người,…Bên cạnh lời nói, Đức Giê-su đã thể hiện tình yêu của Thiên Chúa qua việc thi thố các phép lạ là làm cho kẻ điếc nghe được, câm nói được, mù được sáng, què đi được, bệnh tật được chữa lành, kẻ chết được cứu sống,…(x. Lc 7, 19-23). Ngài hiện diện ở đâu là niềm vui và sự chữa lành đến ở đó. (x. Mc 6,53-56; Mc 5, 21-43; Ga 4, 43-54). Ngài gần gũi, thân thiện và tiếp đón những người thu thuế, người tội lỗi, người phong hủi, mà người Do Thái cho ô uế và đáng khinh. (x. Lc 19: 1-10; Mc 1, 40-45). Một tình yêu quảng đại và rộng lớn khi Đức Giê-su không ngần ngại đến với dân ngoại cũng như thương xót họ. (x. Mt 15, 21-28; Lc 10,29-37; Lc 17,17-18),…

Mặt khác, vì yêu nên Đức Giê-su luôn tìm mọi phương cách để giúp con người sở hữu được bình an và niềm vui. Trong sứ vụ rao giảng của mình, Đức Giê-su đã chọn cho mình những môn đệ riêng để dạy dỗ, hướng dẫn và đào tạo nhằm giúp các ông cộng tác vào công cuộc loan báo Tin Mừng của Ngài. (x. Lc 6,12-16). Ngài yêu thương các ông hết mực với tình yêu chân thành và trung tín như bạn hữu. “Thầy gọi anh em là bạn hữu, vì tất cả những gì Thầy nghe được nơi Cha Thầy, Thầy đã cho anh em biết. (Ga 15,15)”. Thế nhưng mà trong số các ông lại có những người dám cả gan phản bội và chối bỏ Ngài. Dẫu biết rằng sứ vụ của Đức Giê-su đến trần gian là để yêu thương, để phục vụ và hiến dâng mạng sống cho muôn người, nhưng không thể không kể đến một phần cộng tác của con người trong sự đau khổ và cái chết của Ngài.

Ngài yêu và Ngài phục vì Nước Chúa để cứu độ con người, nhưng cũng vì đó mà Ngài cũng bị kết án, bị bắt, bị hành hình, phỉ nhổ, đánh đập, đóng đinh và chết nhục nhã trên cây thập tự. Dẫu cho sự phản bội và phản trắc của các môn đệ nói riêng, của mỗi chúng ta nói chúng, Đức Giê-su đã tha thứ tất cả vì yêu:Lạy Chaxin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm” (Lc 23, 34).

Nhìn vào cái chết đau thương của Đức Giê-su trên thập giá, một phần để tố cáo tội ác của con người, một phần để biểu lộ tình yêu cao vời khôn ví của một vị Thiên Chúa làm người. Đúng như lời Chúa đã nói Vì Thiên Chúa đã yêu thế gian đến nỗi đã ban Con Một mình, để tất cả những ai tin Con Ngài thì không phải hư mất, nhưng được sống đời đời, vì Thiên Chúa không sai Con của Ngài giáng trần để luận phạt thế gian, nhưng để thế gian nhờ Con Ngài mà được cứu độ.”(Ga 3, 16-17). Quả thật, Đức Giê-su đã sống trọn vẹn cuộc sống vì yêu dẫu cho con người vô tình tệ bạc và khinh mạn dể duôi. Cái chết vì yêu của Đức Giê-su cũng không ngừng diễn tả tình yêu khôn dò khôn thấu của Thiên Chúa, Đấng đầy lòng nhân hậu và bao dung là luôn luôn mong muốn cho con người được tha thứ và sống muôn đời.

Thật vậy, chết vì yêu của Đức Giê-su không chỉ là điểm kết thúc nhưng là điểm mở ra cho muôn người để từ nay ai “Nếu chúng ta cùng chết với Đức Ki tô, chúng ta sẽ cùng sống lại với Ngài” (Rm 6,8). Đức Giê-su sống vì yêu cho nên Ngài cũng chết vì yêu. Như vậy, vì yêu mà Đức Giê-su đã hy sinh tất cả, ngay cả mạng sống cho loài người chúng ta, chúng ta cũng cố gắng bám rễ sâu vào Ngài, lắng nghe Lời Ngài và đem ra thực hành nơi đời sống thường ngày những điều Ngài dạy, nhất là ‘giới răn yêu thương’. Chiêm ngắm cái chết của Đức Giê-su trên thập giá, chúng ta tự nhận ra tội của mình để ăn năn hối cải, dốc lòng chừa và quyết tâm làm mới lại nơi Bí tích Giao hoà. Chiêm ngắm cái chết của Đức Giê-su trên thập giá, chúng ta được mời gọi noi gương Ngài chấp nhận mọi khổ đau, mọi khó khăn và gian nan trong cuộc sống hằng ngày. Chiêm ngắm cái chết của Đức Giê-su trên thập giá, chúng ta được mời gọi hãy yêu như Ngài đã yêu, hãy sống như Ngài đã sống, biết tha thứ như Ngài và hãy cùng chết với Ngài thì sẽ được sống lại như Ngài. Amen.

Nguồn tin: